Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

Reply 1994: Lời hồi đáp cho cả một thế hệ X

Tập 1: Dân Seoul
Seoul vào năm 1994 khác hẳn với thời đại ngày nay. Là sự phát triển vượt bậc với nhà cao tầng xây mới, các ga tàu điện ngầm gây khó khăn cho người tỉnh lẻ nhập cư, các bà hàng xóm luôn để ý và xét nét với gia đình bạn, và là nơi vừa lạnh lẽo vừa ấm cúng.
Lạc giữa Seoul đối với các bạn từ tỉnh lẻ đến nhập học đại học là một thách thức, dễ làm con người ta trở nên tủi thân hơn bao giờ hết.
Tề tựu tại nhà trọ Shin Chon, các bạn từ các vùng quê với âm giọng địa phương đặc sệt, bỡ ngỡ với thành phố xa lạ và phải tự đứng lên bằng bản lĩnh của mình, trở nên mạnh mẽ hơn trên chính mảnh đất bon chen ấy, thật dễ khiến chúng ta cùng liên tưởng đến thời sinh viên của mình.
Cũng là các bạn từ khắp phương trời tề tựu. Cũng là âm giọng miền Trung nặng nề khó nghe, giọng miền Bắc chao chát đanh đá, những con người quê mùa ấy phải cố gắng hết sức để có thể hiểu được cái thành phố mà họ phải làm quen và hòa nhập cùng với nó.
Như là một ký ức xa xưa đang vọng lại từng hồi, mà người ta thường gọi là hồi tưởng ... Reply 1994 đang làm như thế, và còn được hơn thế ...


Angie,
08/01/2014.

Tập 2: Chúng ta đều có một chút xa lạ
Đúng vậy. Tất cả chúng ta đều có một chút xa lạ.
Từ một cậu quý tử ở quê không biết đến ngủ chung với cha mẹ là gì, nay tôi bỗng nhiên có một cậu bạn chung phòng với những tật xấu khó chấp nhận. Nhiều con người, nhiều tính cách, dù lúc đầu có nhiều khó khăn nhưng rồi trải qua những cung bậc cảm xúc, họ đã xích lại gần nhau hơn, để hiểu, để đồng cảm và chia sẻ.
Dưới mái nhà Shin Chon, đó là nơi ấm áp cho những con người xa lạ ...


Tập 3: Tình yêu của thế hệ mới
Tuổi trẻ phải vụng về và giản đơn,
Tình yêu phải trong sáng và quê mùa,
Đó là lý do vì sao tình yêu tuổi hai mươi rất rộn ràng và đậm sâu trong kí ức!


Tình yêu thời sinh viên nhẹ nhàng, nhẹ nhàng với những cảm xúc len nhẹ vào tim, để rồi bất chợt đến một lúc nào đó ta giật mình nhận ra: ta đã dành sự quan tâm đặc biệt cho người ấy!
Tình yêu thời sinh viên là tình yêu đẹp và trong sáng nhất, ở đó không có sự vụ lợi, chỉ có những cảm xúc đơn thuần và tinh khiết như giọt sương sớm mai mà mãi sau này khi đã trưởng thành hơn, ta không bao giờ còn có thể gặp lại được cảm xúc đó nữa.
Trải qua những cung bậc cảm xúc từ khi mới bắt đầu nhen nhóm đến khi nó lớn dần, lớn dần và trào dâng thành tiếng: Em thích anh!
Rồi sẽ có những ngã rẽ: Lời nói thật lòng nhất bỗng trở thành lời nói dối vì đó là ngày Cá tháng Tư. Hoặc sẽ bị từ chối thẳng thừng trên cây cầu lộng gió. Dù là gì thì cũng trở nên bẽ bàng và khó có thể nào quên, dù qua 5 năm, 10 năm hay là lâu hơn thế.
Cái chết cũng giống như một lời nói đùa. Lời tỏ tình của tôi cuối cùng lại nghe như một lời nói dối. Đôi khi, sự thật lại tàn nhẫn hơn lời nói dối nhiều!

Angie,
09/01/2014

Tập 4: Lời nói dối
Cuộc sống sinh viên là quãng thời gian bay nhảy và tự do nhất trong đời người. Cảm giác như bạn thoát ra khỏi sự kìm cặp của Bố Mẹ. Bởi vậy bạn sẽ làm càng nhiều càng tốt những điều bạn thích, bạn trải nghiệm cuộc sống theo cách của bạn và bạn thấy khó chịu khi Bố Mẹ bạn sẽ luôn gọi điện nhắc nhở bạn như thể bạn là con nít lên 3.
Và Bố Mẹ bạn, ở quê nhà xa xôi ấy cứ luôn lo lắng cho bạn. Họ không thể chăm sóc bạn được nhiều hơn nữa, chính vì thế họ dành hết tình yêu của mình vào các món ăn ngon và gửi lên thành phố cho bạn. Họ lo bạn không có sức khỏe và đói ăn, nhưng kỳ thực bạn lại chẳng mấy khi đụng đến món ấy và luôn nói dối là đã ăn rồi. Chỉ đến khi gia đình bạn gặp nguy hiểm, bạn mới nhận ra gia đình quan trọng với bạn đến mức nào. Rồi lúc ấy, với hũ mứt sung trên tay, bạn vừa ăn vừa trào nước mắt với vị ngọt mà nó mang lại.
Mình cũng đã từng nghẹn ngào ăn món ruốc Ngoại làm mà chảy nước mắt vào năm 1 đại học. Lúc ấy chỉ cần nghĩ đến cảnh Ngoại miệt mài ngồi giã thịt làm ruốc thôi là mình không thể ngăn được xúc cảm đang trào dâng. Món ruốc ấy, cũng như món mứt sung, bạn khó có thể quên được trong suốt cuộc đời này ...


Angie,
10/01/2014















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét